Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặc sản nông nghiệp. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặc sản nông nghiệp. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 11, 2021

Hàng chất mua ngay - Giao nhanh như bay

Đặc Sản Bản Địa chính thức ra mắt không gian mua sắm trực tuyến vào ngày 12/12/2021 tới đây. Trang thương mại điện tử Đặc Sản Bản Địa cho phép khách hàng dễ dàng lựa chọn các mặt hàng phục vụ nhu cầu tiêu dùng, ăn uống, hằng ngày chỉ bằng các thao tác đơn giản trên thiết bị di động hay máy tính.

Đặc Sản Bản Địa cung cấp hơn 200 sản phẩm đặc sản đặc biệt của Việt Nam làm quà du lịch và biếu tặng. Trong đó, các mặt hàng nông sản, trái cây đều được kiểm soát nghiêm ngặt về chất lượng và có chứng chỉ vệ sinh an toàn thực phẩm. Thực phẩm chế biến sẵn luôn đáp ứng các tiêu chuẩn 5 sao, được đảm bảo cả về hương vị lẫn độ tươi ngon.

Đừng bỏ lỡ những set quà tặng chất lượng và được bọc gói thật đẹp từ Đặc Sản Bản Địa nếu bạn có ý định biếu tặng người thân, bạn bè,… vào những dịp đặc biệt! Bên cạnh đó, Đặc Sản Bản Địa cung cấp dịch vụ gửi quà tặng ra nước ngoài với mức giá hấp dẫn là mặt hàng được các tín đồ du lịch rục rịch “săn đón” trên Đặc Sản Bản Địa.

Truy cập ngay website www.dacsanbandia.com và cập nhật ngay các mức giá khuyến mãi hấp dẫn của Đặc Sản Bản Địa bạn nhé!

Thứ Tư, 7 tháng 4, 2021

Mỏi mòn tìm đặc sản nông nghiệp bản địa

Việt Nam rất phong phú với nhiều đặc sản địa phương. Tuy nhiên hiện nay, nhiều đặc sản nông nghiệp, đặc sản vùng miền đã không còn, thay vào đó là các giống nhập khẩu, lai tạo.

Khó mua


Nông dân Hồ Huỳnh Khánh (huyện Bình Chánh, TPHCM) nhớ lại, trước kia trên địa bàn các huyện ven TPHCM có cải bẹ xanh, đậu bắp, khổ qua có hương vị, chất lượng rất riêng. Đơn cử, cải bẹ xanh ở Bình Chánh có vị the cay như mù tạt trong khi giống cải xanh hiện nay chỉ có vị the nhẹ. Tuy nhiên, thời gian sau này, những đặc sản nông nghiệp địa phương như vậy dần ít được nông dân trồng vì năng suất thấp. Ở chiều ngược lại, cũng vì năng suất thấp mà những sản phẩm này ít được thị trường ưa chuộng do giá thành cao.

Ghi nhận tại nhiều chợ truyền thống cũng như hệ thống các siêu thị ở TPHCM cho thấy, những đặc sản nông nghiệp bản địa gần như thiếu vắng, không có mặt. Tại chợ Tân Phú (quận Tân Phú), dạo quanh các sạp bán trái cây, chúng tôi tìm mua mít ướt, mít nghệ… những loại mít đặc trưng của Việt Nam nhưng không sạp nào có. Hầu hết đều là giống mít Thái.

Theo nhiều tiểu thương, nếu muốn mua, chúng tôi phải đặt cọc tiền, để lại số điện thoại. Các tiểu thương sẽ nhờ vựa trái cây ở miền Tây tìm mua giùm. Tuy nhiên, họ cũng nói luôn, việc tìm mua như vậy rất mất công nên giá sẽ cao hơn.

Tương tự, tại chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh), đến sạp bán rau củ quả, chúng tôi tìm mua mướp hương, bầu sao An Giang, bà Nguyễn Thị Hoa - một tiểu thương bán hàng lâu năm ở đây cho biết, đã hơn 5 năm nay, những sản phẩm này hầu như không còn trên thị trường.

Bà Hoa cho biết thêm, lâu lâu cũng có vài người lớn tuổi hỏi mua. Chủ yếu là những người đã từng ăn qua. Còn tại nhiều hệ thống siêu thị, mặc dù đã cố công tìm kiếm chúng tôi vẫn không thấy những đặc sản như vậy còn bày bán. Tương tự, những sản phẩm tươi sống, là đặc sản địa phương hầu như không còn bày bán tại các siêu thị.

Lý giải nguyên nhân sản phẩm địa phương dần mai một, ông Nguyễn Hồng Sơn, Viện trưởng Viện Khoa học nông nghiệp Việt Nam, cho biết, nhược điểm của nhiều giống nông sản địa phương là sản lượng không cao, ít có giá trị kinh tế, khó trồng đại trà. Chưa kể, là đặc sản địa phương nên hầu hết các loại nông sản này chỉ phù hợp trồng hoặc chăn nuôi ở những khu vực, địa phương nhất định.

Cũng có nhiều khu chợ bán đặc sản nông nghiệp bản địa như muốn mua đặc sản Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi có thể đến khu chợ Bà Hoa (quận Tân Bình). Một kênh thị trường khác của những đặc sản nông nghiệp địa phương mà nhiều người có thể tham khảo là các trang mạng với tên như đặc sản Tây Nguyên, đặc sản Bình Định, đặc sản miền Bắc… Tuy nhiên, cũng phải hết sức cảnh giác bởi có thể gặp phải những người bán hàng gian dối. Chưa kể, việc vận chuyển hàng cũng không dễ.

Theo ông Huỳnh Bá Tuấn, chủ trang mạng bán đặc sản miền Bắc, nếu muốn mua gà đồi Yên Thế, vịt bầu Lạng Sơn… thì khách hàng phải chịu phí vận chuyển. Nếu vận chuyển bằng đường bộ phải mất 2 ngày, rồi lại phải bảo quản liên tục trong nhiệt độ lạnh đủ chuẩn, vận chuyển đường hàng không chi phí còn cao hơn.

Hướng ra từ OCOP


Hiện nay, một số sản phẩm đặc sản địa phương đang được hồi phục theo nhu cầu thị trường. Ông Nguyễn Quốc Lý, Giám đốc Trung tâm Khảo kiểm nghiệm giống sản phẩm cây trồng vùng Nam bộ (Bộ NN-PTNT), đánh giá, đến một lúc nào đó, người tiêu dùng sẽ “nhớ và thèm” đặc sản của quê hương mình. Lúc đó, sản phẩm địa phương sẽ phục hồi. Hiện nay, nhiều nơi đã bước vào giai đoạn đó khi nhiều người có thu nhập cao muốn tìm mua các đặc sản.

Theo Bộ NN-PTNT, thông qua Chương trình mỗi xã một sản phẩm (OCOP), nhiều địa phương đã chủ động ban hành chính sách hỗ trợ phát triển vùng nguyên liệu, liên kết sản xuất theo chuỗi giá trị, xúc tiến thương mại với sản phẩm OCOP. Chương trình đã khơi dậy được tiềm năng, thế mạnh của các địa phương. Đã có hơn 145 sản phẩm OCOP khai thác hiệu quả vùng nguyên liệu địa phương, gắn với chỉ dẫn địa lý.

Ở góc độ doanh nghiệp, theo ông Nguyễn Lâm Viên, Tổng giám đốc Công ty Vinamit, nhiều đặc sản nông nghiệp địa phương có chất lượng tốt, hương vị độc đáo nhưng để phát triển cần phải gắn với thị trường. Nhiều phong trào khởi nghiệp, ngay cả Chương trình OCOP đang dần giúp phục hồi những đặc sản địa phương, tuy nhiên ở nhiều nơi các hoạt động này chỉ mang tính chất phong trào, chưa thể thành công do chưa có thị trường.

Việt Nam có rất nhiều nông sản ngon, độc đáo nhưng lại ít nơi đăng ký bản quyền. Để hướng tới xuất khẩu, cần khắc phục bất cập này, vừa nâng cao vị thế nông sản Việt vừa giúp hình thành, mở rộng thị trường không chỉ có khách hàng trong nước mà còn ở nước ngoài.

Ở góc độ khoa học, theo Bộ KH-CN, thông qua Chương trình quỹ gen cấp quốc gia đã bảo tồn, khai thác, phát triển sản xuất hàng trăm nguồn gen cây trồng bản địa, đặc hữu của địa phương như các giống lúa: Tám đa dòng T3, Tẻ thơm LT3, Dự thơm Thái Bình, Di hương Hải Phòng, Khẩu nậỞ góc độ khoa học, theo Bộ KH-CN, thông qua Chương trình quỹ gen cấp quốc gia đã bảo tồn, khai thác, phát triển sản xuất hàng trăm nguồn gen cây trồng bản địa, đặc hữu của địa phương như các giống lúa: Tám đa dòng T3, Tẻ thơm LT3, Dự thơm Thái Bình, Di hương Hải Phòng, Khẩu nậm pua, giống vừng VDD11; giống khoai môn sọ KS5, KS4,KM-1, khoai sọ muộn Yên Thế; một số giống rau địa phương phục vụ phát triển rau sạch; một số giống hoa, cây cảnh bản địa như củ từ Bơn Nghệ An, bưởi Quế Dương, bưởi đường Hiệp Thuận, hồng Yên Thôn, chuối tiêu vừa Phú Thọ, xoài Vân Du…

Về nguồn gen vật nuôi, đã bảo tồn khai thác 53 nguồn gen vật nuôi, trong đó nhóm gia súc có 10 nguồn gen; nhóm tiểu gia súc có 13 nguồn gen; nhóm gia cầm có 23 nguồn gen; nhóm thủy cầm có 7 nguồn gen. Mới đây, lần đầu tiên tại Việt Nam, Viện Chăn nuôi (Bộ NN-PTNT) đã nghiên cứu thành công và làm chủ công nghệ nhân bản lợn Ỉ từ tế bào soma mô tai. Hiện tại, giống lợn Ỉ gần như bị tuyệt chủng. Thành tựu nổi bật này đã mở ra các hướng nghiên cứu mới như ứng dụng công nghệ nhân bản động vật trong chọn giống; bảo tồn các loài động vật có giá trị cao, động vật quý hiếm; kết hợp công nghệ nhân bản động vật với công nghệ chỉnh sửa gen để tạo ra các giống vật nuôi có năng suất cao, kháng bệnh, thích ứng với biến đổi khí hậu; tạo ra lợn nhân bản theo ý muốn, phục vụ cho việc cấy ghép nội tạng trong tương lai.

Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2020

Về Mỹ Lệ nhớ Nàng Thơm Chợ Đào

Gạo Nàng Thơm Chợ Đào là nông sản đặc trưng của Cần Đước, Long An, bởi khi sử dụng đúng gạo “chính thống” kết hợp với các món ăn dân dã vùng này thì khó có thể diễn tả…

gạo nàng thơm chợ đào


Chợ Đào là ngôi chợ nằm nhỏ nằm cạnh con kinh đào nối với Xóm Bồ thuộc xã Mỹ Lệ, huyện Cần Đước, tỉnh Long An được nhiều người biết đến bởi gạo Nàng Thơm: “Gạo Cần Đước, nước Đồng Nai” không chỉ nói lên sự dồi dào về số lượng mà còn Cần Đước từ xưa là một trong những trung tâm sản xuất lúa gạo nổi tiếng của vùng đất Gia Định.

Theo tìm hiểu thì Lúa Nàng Thơm có thể trồng được ở nhiều nơi, nhưng không ở đâu có hương vị thơm, dẻo, ngọt, ngon bằng trồng ở cánh đồng xung quanh Chợ Đào. Gạo Nàng Thơm Chợ Đào hạt dài, thon, ở giữa có một khối trắng đục, hơi hồng mà người ta gọi là “hột lựu”. Khi đem giống lúa Nàng Thơm trồng nơi khác chỉ sau một mùa là “hột lựu” đã biến mất và chất lượng gạo theo đó cũng giảm đi rất nhiều.

Bởi thế gạo Nàng Thơm Chợ Đào hết sức quý hiếm, năng suất chỉ khoảng 4 tấn/ha. Bù lại, giá trị kinh tế của nó rất cao, giá thành gạo Nàng Thơm Chợ Đào luôn đắt hơn loại gạo thường từ 2-3 lần. Gạo Cần Đước, nhất là gạo Nàng Thơm từ thời Minh Mạng đã trở thành thứ đặc sản tiến Vua. Theo Đại Nam Thực Lục, từ năm 1838, triều đình đã định lệ là hàng năm tỉnh Gia Định phải nộp 100 hộc thóc, loại bông thưa, gặt muộn ở bảy thôn xã của huyện Phước Lộc (nay là Cần Đước và Cần Giuộc) về kinh cho vua dùng.

Về nguồn gốc của giống lúa Nàng Thơm cho đến nay chưa có tài liệu nào cho biết một cách rõ ràng, chính xác. Một số cụ lớn tuổi ở Chợ Đào cho biết giống lúa Nàng Thơm có được là do trong quá trình sản xuất, người nông dân ở đây đã tuyển chọn một số giống lúa thơm: Nàng Quớt, Nanh Chồn, Lúa Đuôi Trâu, Lúa Nhỏ… và qua thời gian nó trở thành thuần chủng. Chính vì vậy mà nguồn gốc Nàng Thơm có được là do các giống lúa có tên “Nàng” kết hợp với phẩm chất “thơm” của gạo mà ra.

Như vậy việc nảy sinh một giống lúa đặc sản trên có thể mang tính chất ngẫu nhiên cộng với sự hiểu biết về thiên nhiên của địa phương, mà người dân ở đây đã chọn được giống lúa ổn định phẩm chất, đưa vào sản xuất rộng rãi loại gạo Nàng Thơm này. Từ đó, gạo Nàng Thơm Chợ Đào dần nổi tiếng gần xa.

Ở Cần Đước, người nông dân thưởng thức gạo Nàng Thơm theo một phong cách dân dã. Vào giáp Tết, lúa vừa gặt xong, cả cánh đồng còn thơm mùi rơm mới, nhân lúc nông nhàn, người ta nấu nồi cơm Nàng Thơm. Chưa mở nắp vung, mùi hương đã bay sực nức. Nồi cá bống kèo, loại cá được bắt lên từ sông rạch vùng hạ, kho trong nồi đất vừa chín tới. Đơm một bát cơm, ăn với cá kho, lắng nghe vị thơm dẻo, ngọt bùi của cơm, hòa quyện với vị béo của cá thì chắc thực khách sẽ khó quên.

Quây quần xung quanh mâm cơm còn có những người nông dân chân lấm tay bùn nhưng giàu tinh thần văn nghệ. Họ vừa ăn cơm, vừa nhâm nhi ly rượu nếp, vừa đàn hát cho nhau nghe những bài vọng cổ đậm tình xứ sở quê hương.

Ngày nay, nhiều người - nhất là giới trẻ thường chưa mấy coi trọng bữa cơm khi mà bên ngoài thị trường có nhiều thực phẩm ngon, bổ và sang hơn là hạt gạo. Xưa nay, nói đến gạo Nàng Thơm Chợ Đào là nổi tiếng gần xa. Chỉ cần một lần ăn cơm được nấu từ gạo này là khó có thể quên được hương vị của nó.

Nên trước đây, những dịp tết đến xuân về, ai có loại gạo này nấu cúng ông bà là sang trọng lắm. Nhưng ngày nay, trong dịp tết rất hiếm khi bắt gặp được mùi thơm của gạo Nàng Thơm Chợ Đào trong những bữa cơm ngày tết. Dường như, bây giờ cửa hàng nào cũng có gạo Nàng Thơm Chợ Đào, người mua không thể phân biệt đâu là gạo Nàng Thơm chính gốc, đâu là gạo "nhái". Gạo nấu không thơm, cơm lại cứng, nhất là cơm nguội không giữ được độ xếp dẻo và lưu lại mùi thơm như xưa.

Tin rằng, trong một ngày không xa, gạo Nàng Thơm Chợ Đào sẽ lấy lại thương hiệu của mình bằng chất lượng trong từng hạt gạo. Để ai về Cần Đước sẽ vương vấn mùi thơm của chén cơm nóng hổi thơm phức mùi gạo Nàng thơm....

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Mỗi làng một sản phẩm

Từ năm 1979, ở tỉnh Oi-Ta (Nhật Bản) đã hình thành và phát triển phong trào “Mỗi làng một sản phẩm” (OVOP). Các hoạt động làng nghề của mỗi địa phương đều hướng đến mục tiêu phát triển chung của cả nước, chất lượng sản phẩm được nâng cao phù hợp với thị hiếu và tiêu chuẩn trong và ngoài nước khiến thị trường được giữ vững và mở rộng, kinh tế của mỗi xã, mỗi làng của Nhật Bản ngày càng lớn mạnh.

Còn tại Thái Lan, để kích thích phát triển làng nghề, năm 1999 Chính phủ đã phát động phong trào “Mỗi làng một sản phẩm”, hỗ trợ cho mỗi làng nghề làm ra một sản phẩm tiêu biểu, đặc trưng, có chất lượng cao và cũng đã mang lại nhiều kết quả khả quan. Nhiều sản phẩm làng nghề đã tham gia XK vào các thị trường khó tính như Nhật, Mỹ, Châu Âu đem lại giá trị cao.

Tại Việt Nam, với bài học rút ra từ kinh nghiệm của Nhật Bản và Thái Lan là: Những sản phẩm làng nghề của họ luôn đổi mới, luôn được nâng cao chất lượng, được quảng bá qua các gian hàng hấp dẫn tại nhiều nơi. Bên cạnh việc tập trung đào tạo kiến thức về nghề, họ tập trung đào tạo kiến thức về thị trường, gắn liền với DN để phát triển. Đặc biệt, Chính phủ các nước này đều có chính sách rất hiệu quả nhằm giúp các địa phương quyết tâm thực hiện chương trình, từ đó thay đổi cách nghĩ, cách làm của người dân làng nghề.

Thứ Bảy, 20 tháng 5, 2017

Chuyện cổ tích gạo Nàng Thơm Chợ Đào

Gạo nàng Thơm chính gốc là thơm lừng, dẻo ngọt, chỉ trồng được ở vùng đất chợ Đào, đem giống lúa đó đi trồng ở các nơi khác phẩm chất lúa bị giảm rõ rệt và không thể phát triển được.

gạo Nàng Thơm Chợ Đào
Đặc sản gạo Nàng Thơm Chợ Đào


Dân gian truyền miệng lại rằng, thuở xưa vùng đất này còn hoang sơ ít dấu chân người, vì đang trong giai đoạn khai phá. Ở một làng kia có cô nàng Thơm rất xinh đẹp lúc vùng đất Nam Bộ còn hoang sơ ở một ngôi làng nọ có Nàng Thơm rất xinh đẹp bị mồ côi cha mẹ hồi còn nhỏ, nàng sống nhờ sự che chở của làng. Nàng có mái tóc đen dài óng mượt, hương thơm toả ra ngào ngạt từ mái tóc ấy, không những xinh đẹp nàng còn giỏi về nữ công gia chánh, giỏi thêu và may vá và giỏi việc làm ruộng.

Ở ngôi làng kế bên có Chàng trai tên là Lúa cũng mô côi, chàng ta có sức mạnh phi thường, một mình chàng có thể chấp 2 đến 3 người người bình thường, mọi người trong làng rất yêu quý chàng vì chàng hay giúp giúp đỡ và bảo vệ mọi người trong buôn làng. Chàng Lúa còn có biệt tài ca hát rất hay, tiếng hát của chàng làm si mê mọi người trong đó có nhiều cô gái ngày đêm mộng tưởng.

Tình cờ chàng Lúa và nàng Thơm vô tình gặp nhau trong Hội làng, cảm mến sự dịu dàng nết na và say mê sắt đẹp của nàng nên chàng đã thầm thương nhớ, sau đó chàng nhờ mai mối đến hỏi cưới nàng Thơm.

Nàng Thơm nhẹ nhàng đồng ý bởi lẻ chàng Lúa đức tính tốt và khoẻ mạnh không ai sánh bằng, sau đó dự định sang năm sau vụ lúa sẽ làm đám cưới

Tình yêu luôn đẹp và ganh ghét. Trong làng có con của bá hộ Dần tên là Hai Cải, người thì xấu xí, lòng dạ rất độc ác thường hay ức hiếp dân nghèo. Hắn thấy không thể cạnh tranh lại chàng Lúa, nên đã lập mưu phải bắt cóc nàng Thơm. Nhưng sự việc bất thành do dân làng bảo vệ nàng Thơm.

Sau đó, chúng quay sang bắt cóc chàng Lúa, ép buộc chàng nhường vợ, đánh đập chàng lúa đến thân tàn ma dại, dùng mủ cây xương rồng nhỏ vào làm cho mù mắt để chàng không còn nhìn thấy sắc đẹp của nàng Thơm để mà từ bỏ ý định cưới.

Dù bị đánh đập dã man, nhưng chàng kiên quyết không từ bỏ nàng Thơm (vì nàng đẹp mà). Do sức ép dân làng và biết không thể lung lay được trái tim của chàng lúa, nên chúng đành thả chàng ra với đôi chân không còn đứng vững, mặt mày đầy thẹo xấu xí, đôi mắt mù lòa.

Được sự thương mến chăm sóc của nàng và dân làng sức khỏe của chàng Lúa hồi phục, nhưng đôi mắt thì không còn nhìn thấy gì nữa.

Điên cuồng háo sắc trước sắc đẹp của nàng Thơm, nên Hai Cải đã một lần nữa âm mưu, trong lúc nàng đi làm ruộng, đã bắt nàng, với quyết tâm chiếm hữu thân xác ngọc ngà ấy… nàng đã chống cự rất quyết liệt, nhưng bọn chúng quá đông, nàng đã tìm đến cái chết để giữ trọn trinh tiết và tình yêu với chàng Lúa.

Dân làng hay tin và đi tìm xác nàng về chôn cất, nhưng khi mọi người đến thì nhìn thấy thân thể của nàng rực sáng một ánh sáng lạ kỳ, kèm theo mùi hương thơm ngào ngạt. Ở nơi nàng mất, nàng đã hoá mùi tiên hương hòa vào những cây lúa xung quanh đó.

Chàng Lúa hay tin rất đau lòng và ngã quỵ xuống. Chàng không tin nàng Thơm đã chết, nên Chàng lần mò theo mùi hương phảng phất trên khắp cánh đồng để tìm nàng. Với đôi mắt không còn nhìn thấy, chàng đau đớn lê từng bước chân, khóc nức nở gọi tìm kiếm tìm nàng Thơm dù cho dân làng ngăn cản, khuyên nhủ nhưng chàng vẫn quyết đi tìm, từng bước chân lết la, chàng cứ lần theo theo dấu mùi hương nàng Thơm lan tỏa trên khắp cánh đồng.

Chàng cứ cứ luôn gọi: “Thơm ơi! Thơm ơi em ở đâu!” khiến cho đất trời cũng phải mủi lòng thương cảm, chàng cất lên tiếng hát bi thương. Sau ba ngày đêm không ăn uống, cuối cùng chàng gục ngã chết ngay chính bên cạnh gò đất của nàng Thơm khi sức tàn lực kiệt.

Thương cảm cho mối tình chung thủy chàng Lúa – nàng Thơm dân làng đã chôn cất xác chàng bên cạnh gò đất nhỏ nàng Thơm hóa tiên hương.

Những hạt gạo xung quanh nơi nàng Thơm mất, đem nấu ra thì hạt cơm thơm dẻo mùi hương thơm ngào ngạt, hình dáng hạt gạo thì trắng đục, có người cho rằng đó chính nước mắt của chàng lúa, những hạt gạo có màu trắng đục, từng hạt cơm mới thơm bùi, dẻo ngọt, thấm đẫm hương thơm như chính mối tình của hai người trao tặng dân làng.

Sau vụ mùa năm ấy, tên tuổi của lúa thơm lan toả, giá trị gấp 5 lần lúa bình thường. Nhờ đó đã giúp cho người dân làng ấm no phồn thịnh.

Vì thế, người ta cho rằng sự tích Nàng Thơm và chàng Lúa là cội nguồn của hạt giống thơm ngon này, mà không thể trồng ở vùng khác.

Để tưởng nhớ đến tình yêu và giống lúa kỳ diệu này, người địa phương đã đặt tên cho giống lúa ấy là lúa Nàng Thơm.

Ngày nay, con kênh dẫn nước tưới mát cho những cánh đồng Mỹ Lệ, bên cạnh là Chợ Rạch Đào đần dần chỉ còn hai tiếng Chợ Đào đã gắn liền với cây lúa Nàng Thơm. Không phải tự dưng mà vùng đất Chợ Đào lại có tên làng Mỹ Lệ, mà vì người đời thương xót muốn ghi dấu về một thiên tình sử bi thương về người con gái sắc đẹp mỹ miều, diễm lệ đã nguyên sinh để giữ gìn tiết trinh và tình yêu bất diệt

Hiện tại, gạo này có nguy cơ tiệt chủng, do làm lúa nhiều vụ, đất không đủ dinh dưỡng để cho ra được nguyên bản của gạo đặc sản này. Tại xã Mỹ Lệ (huyện Cần Đước, Long An) có khoảng 900 ha đất trồng lúa, thì trong đó có khoảng 500ha trồng lúa Nàng Thơm, còn 400 ha là trồng lúa bình thường. Trong đó ấp Chợ Đào trồng khoảng 110ha lúa Nàng Thơm, mỗi năm 2 vụ cho ra khoảng 1.000 tấn lúa gạo Nàng Thơm.

Gạo nàng Thơm chợ Đào chính hiệu là hạt nhỏ dài có eo và đặt biệt ở giữa hạt gạo có một chấm đục (giống hạt lựu). Khi gạo được nấu chín, cơm dẻo và có mùi thơm rất đặc biệt. Đây là gạo ngày xưa dùng để tiến vua.

Theo Hanoi Morning Post